Hàng
trang sức được xem là một “mặt hàng
trang điểm”. Vì vậy khi sử dụng mặt hàng trang sức để làm đẹp cho bản
thân mình phải chú ý đến các mặt sau:
Hàng
trang sức phục vụ con người, vì vậy đối tượng trang điểm của hàng trang
sức là con người - chủ thể của trang điểm. Hàng trang sức sẽ làm tăng vẻ
đẹp của con người, nhưng vẻ đẹp của nó phải kết hợp cùng với vẻ đẹp của
con người thì mới có thể phát huy tác dụng, mỗi con người đều có cá
tính khác nhau, trong trang điểm phải làm nổi bật cái tôi lên. Muốn làm
cho mình tươm tất, người khác nhìn vào phải trầm trồ khen ngợi, trước
hết phong cách đeo trang sức phải rõ ràng không thể dập khuôn
theo phương pháp trang điểm thời trang của người khác. Nhìn phong cách trang sức của người khác để bắt chước chỉ có thể là 1 cách học đòi vụng về Vì vậy chọn mua hàng trang sức phải làm nổi bật cái tôi, vì
mình mà khác người. Luôn mô phỏng theo người khác thì sẽ trái với long
mong đợi.
Hơn
nữa con người là một bộ phận của môi trường, vì vậy trang điểm thời
trang phải tuỳ nơi mà vận dụng linh hoạt, các trường hợp khác nhau chọn
sử dụng hàng trang sức khác nhau. Trong trương hợp giao tiếp xã hội như
khiêu vũ, dạ hội… phải đua tài, khoe sắc cần phải dùng đồ trang sức gắn
đá quý hào hao lộng lẫy để trang điểm, trường hợp công tác rất có trật
tự, nhịp điệu khẩn trương phải đeo hàng trang sức gọn gàng sáng sủa màu
sắc không quá đậm. Khi đi du lịch ăn mặc thường phục tuỳ ý nên đeo một
số hàng trang sức không sợ va đập, thu dọn ngắn gọn, không dùng kiểu
treo, lủng lẳng màu sắc tạo hình nhẹ nhàng bình thường. Chỉ có như thế
mới làm cho hàng trang sức hài hoà với môi trường, giữ vững được một vẻ
đẹp tự nhiên do hài hoà tạo ra, để cho hàng trang sức thể hiện lên một
cách chính xác nguyện vọng của người đeo.
Không
thể một lúc đeo tất cả những hàng trang sức lên người, đặc biệt là
phong cách những hàng trang sức hiện nay, khi hình dáng bên ngoài và
màu sắc khác nhau. Vì tập hợp nhiều cái đẹp cùng một lúc không nhất
thiết là đẹp. Hình tượng cái đẹp phải có trật tự chủ yếu và thứ yếu mới
có thể hài hoà mỹ quan. Mức độ có trật tự của đeo hàng trang sức trước
tiên biểu hiện ở trên hàng trang sức, nếu một dây chuyền tinh xảo trên
một bộ trang phục không màu sẽ có tác dụng tô điểm cho trang phục, nếu
lại phối hợp đeo lên bụng thắt lưng, trên tay lắc tay, nhẫn, hoa tai,
hoa cài ngực… như thế mức độ tinh xảo của hàng trang sức có độ sáng
phản quang đều không thể giống nhau độ tinh khiết của kiểu dáng màu với
độ trong sáng của trang phục hình thành mức độ phản chiếu lại nhau cũng
không giống nhau, vì vậy tạo ra một trình tự thị giác phải nghiên cứu
cái nào ở trước, cái nào ở sau, cái nào ở giữa…nếu hàng trang sức sử
dụng đều là những loại chói mắt, phối hợp không thoả đáng đồng thời thể
hiện sự thô thiển, nếu lại hoá trang đậm, tính nết lại lông bông thì sẽ trở thành hình tượng người con gái không đứng đắn.
Trong
thời đại mạnh dạn đi tìm cái đẹp, tìm cái mới lạ của hình thức cũng
phải có tiết chế, cần cái mới tuy là yêu cầu cơ bản của nghệ thuật
nhưng cũng phải có mức độ, nếu vượt quá hạn độ của nó sẽ rơi vào quái
gở, ngược lại sẽ không thể tiếp nhận được sự thưởng thức của mọi người.
Trên thực tế ở mức độ lớn trang điểm trang phục là để cho người khác
nhìn ngắm, thế thì không thể không nghiên cứu đến quan điểm thẩm mỹ của
đại đa số người khác. Quan điểm thẩm mỹ tùy người mà có sự khác nhau,
trong mặt quan điểm thẩm mỹ không được giống nhau, thời đại muốn phát
triển, quan điểm thẩm mỹ cũng phải theo đó mà thạy đổi, như vậy mới có
thể đón nhận một mùa xuân hàng trang sức của những bông hoa tươi đẹp.
Nói
tóm lại, “Hài hoà là nét đẹp cao nhất”, sử dụng hàng trang sức phải
phục tùng dung mạo, trang phục và môi trường sống, công tác… như thế
mới tạo cho con người một vẻ đẹp tự nhiên, thuần khiết mà vô cùng đáng
yêu, có đủ sức hấp dẫn đối với mọi người. |